Bước ra từ tử khế chiến với thương thế không đáng ngại, Mục Hàn Xuyên chẳng hề nghỉ ngơi nhiều. Hắn không muốn lãng phí hơn hai ngày sắp tới nên vẫn nỗ lực đề thăng thực lực bản thân.
Hôm đó, một gã thanh niên đi theo một môn nhân đời thứ ba trạc năm mươi tuổi của Lạc Tinh môn đột nhiên tiến vào bãi tập này.
Đã dặn là không tiếp khách, sao lại có người vào đây?
"Mục sư thúc, người nhà ngoại ông của ngài tới." Lão nói xong liền quay lưng rời đi. Bắt một lão già như lão phải gọi Mục Hàn Xuyên là sư thúc quả thật vẫn chưa quen miệng chút nào.




